Tản mạn chuyện trồng cây và nuôi con sữa mẹ.
Xưa mình sống ở quê.Tuổi thơ trôi qua giữa ruộng đồng, hồi đó mình chỉ lo học với phụ ba mẹ những việc nhỏ trong nhà. Ngoài chăn trâu, cắt cỏ thì tới mùa lại đi cấy, gặt lúa, phơi lúa… rồi lại đi học. Mình chưa bao giờ thật sự để ý rằng, để trồng được một cây lúa nuôi sống cả gia đình, phải trải qua bao nhiêu công đoạn. Đất thế nào, nước ra sao, giống chọn lúc nào, chăm bón khi nào…
Cho đến hôm nay, nhìn lại, mình bỗng thấy… sợ. Sợ rằng ngay cả cái cách tạo ra những thứ nuôi sống mình mỗi ngày như lúa, rau, ...mà mình còn mơ hồ không biết, thì mai sau nếu xã hội có chuyện gì xảy ra, mình sẽ là người phải phụ thuộc hoàn toàn.
Hôm nay mình lên làm đất trồng rau. Phát hiện ra hai chậu đất mình trộn sai tỉ lệ. Cây cứ còi cọc, vàng vọt mãi chẳng lớn.Cuối cùng đành lòng cắt bỏ hết để làm lại từ đầu. Tiếc thời gian, tiếc tiền giống, tiếc công sức.
Nhưng rồi lại nghĩ: thôi thì cũng rút ra được một bài học. Vì ngay từ đầu, mình có học hành hay tìm hiểu gì về đất, về giống, về cách chăm đâu. Vu vơ làm thì sai là đúng rồi.
Đang lúi húi làm đất thì có khách nhắn hỏi mình: “Sao ngày xưa các bà nuôi được nhiều con vậy, còn bây giờ người ta lại sợ đẻ, sợ nuôi con đến thế?
Nuôi con bằng sữa mẹ sao mà thấy cực dữ vậy?” Ngẫm ra thấy quen lắm.
Mẹ thì con bám riết, con quấy, chẳng làm được gì, con thì bú lắt nhắt cả ngày, mẹ nhìn cái zú mình teo như bong bóng cá xẹp mà rầu rĩ.
Có mẹ quay cuồng với lịch hút sữa, rồi tắc tia đau thấu trời.
Có mẹ thì ngồi canh từng cữ bú, đếm từng ml sữa, lo con bú đủ không, phân hôm nay màu gì, bỉm nặng hay nhẹ…
Nghe lâm li bi đát, y như mấy cây rau vàng lá mãi không lớn của mình vậy đó.
Vậy là do đứa trẻ? - Hay do cái cây? Do mẹ ít sữa? - Hay do mình chưa bón phân đúng cách? Nhiều “do” lắm.
Nhưng gom lại thì có một cái “do” rất lớn: do không học, không biết. Không biết thì làm sai. Làm sai thì thấy khó. Mà khó quá thì thôi… đi mua rau ngoài chợ, hoặc cho con ăn sữa công thức.
Nghĩ lại thấy ngộ ghê.
Để đi làm được công việc như bây giờ, ai cũng bỏ ra cả chục năm ăn học:12 năm học phổ thông, rồi thêm mấy năm cao đẳng, đại học.
Vậy mà việc nuôi con – chăm một đứa trẻ, thứ sẽ gắn với mình gần nửa đời người – thì lại… chẳng ai học cả.🤣🤣🤣
Có lẽ vì nó quá tự nhiên, quá hiển nhiên, nên người ta mặc định rằng cứ sinh ra là biết làm.
- Nhưng ai dạy mình cách làm đất cho đúng?
- Ai dạy mình cách nuôi con cho nhẹ nhàng?
- Ai chỉ cho mình rằng sữa mẹ hoạt động ra sao, vì sao có lúc ít lúc nhiều, vì sao con bú quấy không phải lúc nào cũng là thiếu sữa?
Nuôi con bằng sữa mẹ vốn là điều rất tự nhiên. Nhưng trong xã hội bây giờ, để quay lại với cái “tự nhiên” ấy, phải có tư vấn viên. Phải có người đi trước chỉ đường, bạn mới thấy không cô đơn, không hoang mang mình đúng hay sai. Con đủ hay thiếu sữa. Con phát triển bình thường hay là con còi... Giống như trồng cây vậy. Không phải tại cây khó sống. Mà là mình chưa hiểu đất. Mình mỗi lần không biết bắt bệnh cây, là call ngày cho c bán giống hỏi liền, bả có nguyên cái sân thượng trồng đủ loại rau, mà cây nào cũng mát cả mắt🤣🤣🤣
Và cũng không phải tại người mẹ kém cỏi. Chỉ là trước giờ, chúng ta chưa tiếp cận những kiến thức đúng về sữa mẹ, hiểu về nhu cầu của bé, rằng con người phát triển toàn diện phải đủ 3 phần: thân- tâm- trí. Nếu chăm chăm việc lo thân rằng con phải ăn no- ngủ sâu- cân nặng lên đều thì chỉ mới có 1/3 thôi. Còn 2/3 là tâm trí, là những nhu cầu, là sự thay đổi về não bộ nuôi trí của con lại gần như bị bỏ qua rồi Cái cây cũng thế: ông bà ta chả bảo: nhất nước, nhì phân, tam cần, tứ giống.
Hiểu được những điều đó thì mình không còn sợ, không còn bị phụ thuộc vào điều gì nữa
